10 điều mình ngạc nhiên về văn hoá làm việc ở Singapore

10 điều mình ngạc nhiên về văn hoá làm việc ở Singapore

Nếu chỉ còn một năm để sống...

Lần đầu mình biết đến khái niệm “bucket list” là từ bộ phim “The Bucket List” của Mỹ.

Phim kể về câu chuyện của hai ông già (một người là thợ sửa xe hơi, một người là tỷ phú) không quen không biết, bỗng nhiên một ngày được xếp nằm chung một phòng trong bệnh viện để chữa trị ung thư. Hai ông bắt đầu tâm sự và thấy được điểm chung là cả hai đều đã sống một cuộc sống "nhạt nhoà", không có điểm nhấn gì đặc biệt. Giờ ốm đau bệnh tật, hai ông biết mình không còn sống được bao lâu, thế là quyết định lên một danh sách những thứ muốn làm trước khi chết (bucket list). Sau đó, mặc cho bác sĩ khuyên ngăn, hai ông vẫn quyết tâm xuất viện và bắt đầu cuộc phiêu lưu của đời mình.

Bộ phim này đã để lại một ấn tượng rất sâu sắc đối với mình.

Mình học được gì sau 40 ngày viết blog

Hôm nay là ngày thứ 40 mình viết blog. Mình không ngờ là có thể tiếp tục viết được cho đến tận thời điểm này.

Mình đã nghĩ mình sẽ bỏ cuộc chỉ sau 1-2 tuần cố gắng, vì dậy không nổi, vì bí ý tưởng, vì không ai đọc, vì hết động lực, v.v.

Nhưng không phải vậy.

Càng viết mình càng có thêm nhiều ý tưởng. Càng viết mình càng học thêm nhiều điều mới. Càng viết mình càng kết nối được với nhiều người hơn.

Con đường sự nghiệp của một kỹ sư phần mềm (phần 9)

Mình biết manager không phải là con đường duy nhất để thăng tiến. Nếu kỹ sư tập trung sâu vào kỹ thuật thì cũng có thể có tầm ảnh hưởng ngang ngửa hoặc hơn cả manager, ví dụ như những kỹ sư phụ trách thiết kế hệ thống triệu/tỷ người dùng, công việc của họ ảnh hưởng trực tiếp tới doanh thu và danh tiếng của cả công ty. Cho nên không nhất thiết cứ phải sống chết lên manager thì mới gọi là “có sự nghiệp”.

Tuy nhiên, mình nghĩ nếu kỹ sư chọn hướng kỹ thuật thì sớm muộn gì tầm ảnh hưởng của họ cũng sẽ vượt xa khỏi team và lan rộng sang các team khác. Lúc đó họ sẽ đảm trách những dự án chủ chốt của công ty, hoặc đề xuất những dự án riêng, thuyết phục ban lãnh đạo, tuyển người vào dự án, dẫn dắt dự án cho đến lúc hoàn thành và gặt hái được kết quả. Nghĩa là sớm muộn gì họ cũng phải học cách lãnh đạo, cách làm việc với con người, cách quản lý dự án và cách tạo ảnh hưởng. Sớm muộn gì họ cũng sẽ dẫn dắt người khác thôi.

Do đó, mình coi đây như là một cơ hội lớn để học hỏi, để thử thách và hoàn thiện bản thân hơn. Dù sau này mình có chọn hướng đi nào thì những kinh nghiệm làm manager cũng sẽ đóng góp lớn cho thành công trong sự nghiệp. Mình nhận chức với niềm tin mãnh liệt đó.

Con đường sự nghiệp của một kỹ sư phần mềm (phần 8)

Công ty mình làm ở Singapore là một startup chuyên cung cấp dịch vụ đặt xe hơi/taxi/xe ôm thông qua ứng dụng di động cho hơn 8 nước trong khu vực Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam. Công ty cũng khá nổi tiếng nên mình chỉ cần nhắc tên thôi là hầu như ai cũng biết.

Mặc dù vậy, khi mới vào làm ở công ty, mình đã luôn chuẩn bị tâm thế sẽ đi bất cứ lúc nào.

Từng ngày từng ngày, mình chờ mong kết quả phỏng vấn Facebook. Tâm trí mình lúc đó chỉ có nước Mỹ.

Con đường sự nghiệp của một kỹ sư phần mềm (phần 7)

Mình từ chối công ty A vì mình nghe nói công ty đa số là người Trung Quốc, không nói tiếng Anh nhiều, nên mình không thích lắm.

Với công ty B, họ gửi cho mình một số bài tập giải thuật (algorithms) online trên trang Codility, yêu cầu mình giải trong thời gian quy định, hình như là giải 3 bài trong vòng 1 tiếng rưỡi. Mình làm kịp giờ nhưng bị sai đáp án, chỉ được có 45/100 điểm. Thế là rớt ngay vòng gửi xe.

Với công ty C, vòng đầu mình được nói chuyện với một chị nhân sự người Anh. Chị trình bày về quy trình phỏng vấn như sau:

Con đường sự nghiệp của một kỹ sư phần mềm (phần 6)

Sau gần 2 năm làm việc cho công ty, mình đã có những bước tiến vượt bậc.

Từ một thanh niên “code lộn xộn, miễn sao phần mềm chạy là được”, mình trở thành kỹ sư làm việc có quy trình hơn, biết cách kiến trúc code sao cho đẹp, dễ bảo trì và dễ test, kiến thức của mình cũng được mở rộng ra rất nhiều chứ không còn bó buộc ở iOS nữa. Mình biết phân tích và trình bày một vấn đề kỹ thuật (cả nói và viết) sao cho người khác hiểu để mà thảo luận. Mình còn là một trong top những người review code nhiều nhất trong công ty. Nói chung mình đã gần giống một “senior” thực sự.

Con đường sự nghiệp của một kỹ sư phần mềm (phần 5)

Thực ra quyết định chọn công ty nào cũng tương đối dễ dàng.

Công ty Mỹ có quy trình phỏng vấn khó hơn hẳn. Vòng nào mình cũng cảm thấy hồi hộp và phải vắt óc suy nghĩ tối đa. Cho nên khi vượt qua được, mình trân trọng cơ hội đó hơn. Người ta nói: “cái gì khó có được thì mới biết quý trọng”, đúng là như vậy thật.

Ngoài ra, công ty Mỹ còn có một quy trình làm việc Agile chuyên nghiệp với phong cách "lập trình đôi” (pair programming) độc nhất vô nhị ở Việt Nam, slogan cũng rất ấn tượng nữa. Mình nghĩ mình sẽ học được nhiều ở đây.

Do đó, mình đành từ chối công ty Úc mặc dù chỉ còn 2 tuần nữa là tới ngày đi làm đầu tiên bên đó. Mình nói lý do huỷ hợp đồng là vì "tìm được cơ hội khác tốt hơn". Chị nhân sự cố gặn hỏi xem là công ty nào, thậm chí còn đề nghị tăng lương cho mình. Mình rất áy náy nhưng cũng đành từ chối một cách dứt khoát.

Rồi mình bắt đầu vào làm ở công ty mới.

Con đường sự nghiệp của một kỹ sư phần mềm (phần 4)

Lúc đó, mình và bạn gái quen nhau cũng đã lâu. Hai đứa cũng có tính tới chuyện sau này. Nhưng thiết nghĩ nếu mình không lo được cho bản thân thì sao mà lo cho gia đình.

Thời gian qua mình đã sống ích kỷ, suốt ngày chỉ nghĩ đến mình mình mình. Sống nay đây mai đó thì tự do đấy, nhưng khi có gia đình rồi thì sao? Mình có chăm lo được chu đáo cho vợ con không?

Con đường sự nghiệp của một kỹ sư phần mềm (phần 3)

Vài tuần sau, mình bắt đầu qua làm việc cho công ty mới.

Công ty này mới thành lập được vài tháng. Lúc mình đến thì team có tầm 6 người (3 artist, 3 kỹ sư), mình là người thứ 7 thì phải. Văn phòng chỉ có một cái bàn dài, đủ rộng để đặt 8-10 máy tính, ngoài ra còn có bình nước lọc với một cái máy lạnh, nhìn rất là "startup".

Công ty định hướng làm game cho thị trường Singapore với phong cách hoạt hình vui nhộn, có điểm sáng tạo chứ không làm rập khuôn theo các game khác. Lúc đó, công ty đã làm xong tựa game đầu tiên, đang chờ phát hành và đồng thời cũng đang lên ý tưởng cho game tiếp theo.