Chuyện phỏng vấn với một công ty ở Mỹ (phần cuối)

[Tiếp theo của phần 5]

Một tuần sau buổi phỏng vấn onsite, mình không nghe ngóng được thông tin gì từ chị nhân sự của Facebook. Mình đoán chắc là họ cần phải phỏng vấn hết tất cả ứng viên trước khi đưa ra quyết định cuối cùng. Mình tin là mình rồi cũng sẽ đậu thôi.

Một tuần nữa trôi qua, vẫn không thấy tin tức gì. Mình bắt đầu lo lắng. Mình không nghĩ là họ cần nhiều thời gian như vậy để đánh giá kết quả. Do đó, mình gửi mail cho chị nhân sự để hỏi thăm tình hình.

Hôm sau, chị hồi âm:

“Chào Hoàng. Cám ơn em vì đã dành thời gian để đến phỏng vấn với Facebook ở Singapore. Chị rất vui được nói chuyện với em, các anh chị kỹ sư khác cũng vậy. Nhưng thật không may, bọn chị không thể đưa em tới bước tiếp theo được. Mặc dù vậy, chị hy vọng rằng em đã có một buổi gặp gỡ thú vị với các kỹ sư iOS và hiểu hơn nhiều về cuộc sống và công việc ở Facebook. Chị chúc em những điều tốt đẹp nhất. Cám ơn em và hãy bảo trọng.”

Mình không thể tin vào những gì mà mình đang thấy nữa. Mình thấy rợn sống lưng. Hai tay run run.

Mình thất bại rồi.

Mình đã trượt phỏng vấn Facebook trong khi trước đó mình cứ ngỡ là sẽ có khả năng đậu khá cao. Mình đã để vụt mất “Giấc mơ Mỹ”. Mọi viễn cảnh tương lai mà mình vẽ lên trong đầu như tan thành mây khói. Mình cảm thấy thất vọng tràn trề.

“Có nhầm lẫn gì không ta? Biết đâu mấy anh phỏng vấn đưa nhầm nhận xét (feedback) của người khác, hay là có sai sót gì đó trong quy trình phỏng vấn?”

Mình cố tìm một lý do để thuyết phục bản thân rằng đây không phải là sự thật. Nhưng mình không thể.

Đó chính là hiện thực. Và mình phải chấp nhận nó.

Sau vài giờ, mình bắt đầu bình tĩnh lại một chút, mình nhận ra rằng không có ai để mà đỗ lỗi ở đây cả. Mình phỏng vấn không tốt thì rớt thôi. Đơn giản mà. Đây có thể là một bài học cho mình.

Sau đó, mình gửi một email nữa để cám ơn chị nhân sự và cũng để hỏi về một số đánh giá chi tết về buổi phỏng vấn của mình.

Một ngày sau, chị chia sẻ các feedback với mình. Chị thật là tử tế.

“Chào Hoàng. Thật không may, bởi vì luật nhân sự ở Mỹ nên chị không thể tiết lộ toàn bộ feedback của buổi phỏng vấn được. Tuy nhiên, chị có thể chia sẻ với em một số điểm sau đây:

  • Bọn chị muốn thấy em giải quyết vấn đề nhanh, hiệu quả, và không có lỗi (bug). Mặc dù em có thể đưa ra được giải pháp đúng, nhưng vẫn còn khá chậm và không có thời gian để tối ưu giải pháp của mình.
  • Ở vòng phỏng vấn về thiết kế hệ thống, bọn chị không thấy được một hệ thống hoàn chỉnh có thể chạy được. Có nhiều lỗi có thể tránh được nhưng em vẫn mắc phải trong buổi phỏng vấn.

Chị hy vọng là những điều này có thể giúp ích cho em. Chị cũng mong là kết quả không như thế này, nhưng dù sao thì chị cũng rất vui được nói chuyện với em. Cám ơn em vì đã dành thời gian cho buổi phỏng vấn.”

Thật là mở rộng tầm mắt. Mình cứ tưởng mình phỏng vấn cũng tốt, ai dè hoàn toàn không phải vậy. Mình thậm chí còn là một ứng viên yếu so với những người khác.

Mình bắt đầu nhìn lại từng vòng phỏng vấn, từng câu hỏi một. Mình nhận ra mình đã làm sai khá nhiều.

Đây là những điều mà mình học được:

  • Việc nói to lên suy nghĩ của mình trong lúc giải quyết vấn đề là rất tốt. Tuy nhiên, mình phải biết cân bằng giữa “sự rõ ràng” và “thời gian”. Nếu mình không nói, người phỏng vấn sẽ không biết mình đang nghĩ gì. Nhưng nếu mình nói quá nhiều thì nó cũng làm mình chậm đi và sẽ không đủ thời gian để tối ưu giải pháp hoặc là đi tới câu hỏi thứ ba (mình cứ nghĩ là chỉ có 2 câu hỏi ở mỗi vòng giải thuật).
  • Cho ví dụ để kiểm tra lại code vào khúc cuối là rất tốt. Nhưng mình nên làm nhanh và thông minh hơn. Chứ không thì người phỏng vấn sẽ nghĩ mình là “chậm tiêu”.
  • Mình không chuẩn bị nhiều cho các câu hỏi về thiết kế hệ thống. Đây là một sai lầm lớn. Mình cứ nghĩ là mình có thể tuỳ cơ ứng biến để thiết kế ra được một hệ thống trong buổi phỏng vấn. Nhưng thực tế thì nó phức tạp hơn nhiều và cần phải đầu tư suy nghĩ nhiều hơn nữa. Rất nhiều câu hỏi thiết kế đã được bàn luận đầy ở trên mạng. Mình chỉ cần đọc kỹ và tập luyện thêm một cách nghiêm túc hơn.
  • Tiếng Anh của mình ở thời điểm đó chưa tốt lắm. Nó ảnh hưởng nhiều tới sự tự tin và cách mình giải thích vấn đề. Mình nên tập nói tiếng Anh nhiều hơn trước buổi phỏng vấn.
  • Và một yếu tố quan trọng nhất, cái mà mình hoàn toàn không ngó ngàng trong suốt quá trình chuẩn bị, đó chính là “tốc độ”. Mình quá tập trung vào “cách giải quyết vấn đề” và “cách giải thích sao cho rõ ràng”, nhưng mình quên mất là phải “giải sao cho nhanh nhất”.
    • Ví dụ: thậm chí nếu mình có đưa ra một đáp án tối ưu và giải thích đầy đủ từ đầu đến cuối, nhưng nếu mình mất quá nhiều thời gian cho một câu hỏi dễ như thế này thì đó không phải là một vòng phỏng vấn tốt, đó được xem là “chậm chạp”, phải lẩm bẩm nhiều.
    • Đôi khi, người phỏng vấn chỉ muốn ném cho mình một câu hỏi khởi động đơn giản và rồi nhận ra là ứng viên mất khá nhiều thời gian chỉ để giải câu đó, họ xem sẽ rất thất vọng và chán nữa.
  • Tóm lại, mình tin rằng chìa khoá thành công cho một buổi phỏng vấn onsite là như sau:
    • Sự tự tin.
    • Có thể giải quyết được vấn đề một cách chính xác.
    • Có thể nói lên được suy nghĩ và trình bày rõ ràng giải pháp của mình.
    • Giải bài nhanh nhất có thể.

Giờ nhìn lại, mình vẫn cảm thấy nuối tiếc cơ hội với Facebook. Mình luôn mơ ước được sống và làm việc ở Mỹ từ khá lâu rồi, chắc là từ lúc mình bắt đầu có thói quen đọc sách bằng tiếng Anh.

Tuy nhiên, trải nghiệm phỏng vấn này đã dạy cho mình một bài học vô giá. Mình tin rằng nếu mà mình muốn phỏng vấn lại, mình sẽ biết cách ôn luyện sao cho hợp lý và biết đâu sẽ có kết quả tốt hơn.

Còn bây giờ, mình đang có rất nhiều thứ thú vị muốn làm ở Singapore và mình cảm thấy tràn đầy nhiệt huyết mỗi ngày.

Không quan trọng là mình ở đâu hay mình làm gì, miễn sao mình đi theo tiếng gọi trái tim là được.

Đăng ký theo dõi blog

Nếu bạn cảm thấy blog mình có ích thì hãy đăng ký theo dõi để nhận email thông báo khi có bài viết mới nhé.

Các bài liên quan

Chuyện phỏng vấn với một công ty ở Mỹ (phần 5)

Chuyện phỏng vấn với một công ty ở Mỹ (phần 4)