Con đường sự nghiệp của một kỹ sư phần mềm (phần 3)

[tiếp theo của phần 2]

Vài tuần sau, mình bắt đầu qua làm việc cho công ty mới.

Công ty này mới thành lập được vài tháng. Lúc mình đến thì team có tầm 6 người (3 artist, 3 kỹ sư), mình là người thứ 7 thì phải. Văn phòng chỉ có một cái bàn dài, đủ rộng để đặt 8-10 máy tính, ngoài ra còn có bình nước lọc với một cái máy lạnh, nhìn rất là “startup”.

Công ty định hướng làm game cho thị trường Singapore với phong cách hoạt hình vui nhộn, có điểm sáng tạo chứ không làm rập khuôn theo các game khác. Lúc đó, công ty đã làm xong tựa game đầu tiên, đang chờ phát hành và đồng thời cũng đang lên ý tưởng cho game tiếp theo.

Quy trình làm việc cũng đơn giản: sáng cả team gọi điện Skype với sếp bên Sing để báo cáo tiến độ và trình bày công việc của hôm nay, trưa cả team đi ăn chung, chiều đúng giờ thì về. Làm cũng thoải mái, không bị gò bó thời gian, không có áp lực gì nhiều.

Làm startup thích ở chỗ là không có một quy trình gì cụ thể, mọi việc đều được xử lý một cách tuỳ cơ ứng biến, hoàn toàn “freestyle”, cảm giác rất tự do. Với lại team cũng nhỏ, ai cũng là thành phần chủ chốt, ai cũng được xây dựng sản phẩm từ đầu, được tự do đóng góp ý kiến cải thiện sản phẩm. Đây là một trải nghiệm mới khá thú vị đối với mình.

Tuy nhiên, sau khi làm vài tháng, mình bắt đầu phát hiện ra nhiều vấn đề.

Các ý tưởng game mà team đóng góp lên đều bị sếp bác bỏ.

Ý tưởng sếp đưa xuống thì không ai thấy hợp lý. Mọi người ra sức khuyên ngăn nhưng không được, rốt cuộc phải miễn cưỡng làm theo.

Cuối cùng game làm ra không ai trong team muốn chơi, không ai tự hào là mình đã từng làm game đó.

Sếp quản lý team theo kiểu “micro-management”, lúc nào cũng kè kè đi hỏi đến từng tiểu tiết, không cho nhân viên tự quyết định bất cứ điều gì.

Có lần sếp vượt quá giới hạn khi không thảo luận gì trước mà vào xoá gần hết code mình viết ngày hôm qua, rồi viết lại code mới. Xong hôm sau gọi điện báo với mình là sếp đã viết lại hết rồi, nhưng có nhiều lỗi phát sinh quá, muốn nhờ mình sửa giúp.

Nghe đến đây mình giận tím tái mặt. Sếp không những đập đổ những cái mình làm mà còn nhờ mình đi thu dọn “hậu quả” của việc đó nữa. Thật không thể tưởng tượng nổi.

Mình giận quá gọi điện nói chuyện với sếp cho ra lẽ.

Tiếp theo đó là chuỗi ngày tranh cãi nảy lửa kéo dài hơn suốt một tháng.

Cuối cùng, mình chịu hết nổi, quyết định nghỉ việc.

Mình biết những vấn đề ở trên đều có cách giải quyết. Chỉ là mình đã quá chán nản và giận dữ. Mình không muốn mất thêm nhiều thời gian để ngồi thuyết phục một người không có khả năng lãnh đạo. Tốt nhất là mình nên đi.

Sau đợt đó, mình chán nản với tất cả mọi thứ. Mình không muốn đi làm nữa, chỉ muốn trốn ở nhà chơi game, coi phim hoặc đi chơi đâu đó cho khuây khoả.

Mình cảm thấy hoàn toàn mất phương hướng trong sự nghiệp.

Để tồn tại, mình nhận một số công việc lập trình freelance để sống qua ngày, chủ yếu nhờ bạn bè giới thiệu chứ mình cũng không có mối quan hệ gì bên ngoài.

Nếu mỗi ngày mình làm 2-3 tiếng ở nhà thì cũng đủ trang trải cho các khoản chi phí sinh hoạt cơ bản hằng tháng.

Mình nghĩ cuộc sống của mình như vậy là đủ.

Làm vài tiếng mỗi ngày, thời gian còn lại thì để dành cho những việc mình thích. Đời người ngắn ngủi, cớ sao phải lãng phí thời gian làm điều mình không thích. Mình đã tin như vậy.

Sau vài tháng làm freelance, mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ. Mình vẫn giao hàng đều đặn, chất lượng cũng tương đối ổn. Mình có nhiều thời gian để đọc sách, chơi game, xem phim, tập thể dục, v.v. Quan trọng là mình có thời gian yên tĩnh để suy nghĩ.

Một hôm, mình bỗng dưng cần tiền gấp để xoay sở một số việc. Mình nhìn lại tài khoản thì thấy tiền còn chưa đủ sống tới cuối tháng chứ nói gì tới chuyện xoay sở. Mình không biết phải làm sao, đành nhờ đứa bạn ứng trước tiền freelance rồi mình làm trả từ từ sau. Bạn mình cũng thông cảm và đồng ý ngay.

Rồi tiền vào tài khoản, nhìn thấy số dư thay đổi mà mình chợt nhận ra một điều: mấy tháng nay, cuộc sống của mình đã trở nên bần hàn đến mức nào, tiền chỉ đủ lo cho một mình mình sống qua ngày, xe máy hư hỏng nhiều chỗ mà chưa có tiền sửa, quần áo cũ rách, luộm thuộm, khi cần tiền thì không có một đồng tiết kiệm. Chất lượng cuộc sống đã tụt dốc không phanh từ lúc nào mà mình không biết.

Đây là thời điểm thấp nhất trong sự nghiệp của mình.

[còn tiếp]

Đăng ký theo dõi blog

Nếu bạn cảm thấy blog mình có ích thì hãy đăng ký theo dõi để nhận email thông báo khi có bài viết mới nhé.

Các bài liên quan

Con đường sự nghiệp của một kỹ sư phần mềm (phần 4)

Con đường sự nghiệp của một kỹ sư phần mềm (phần 2)