Con đường sự nghiệp của một kỹ sư phần mềm (phần 4)

[tiếp theo của phần 3]

Lúc đó, mình và bạn gái quen nhau cũng đã lâu. Hai đứa cũng có tính tới chuyện sau này. Nhưng thiết nghĩ nếu mình không lo được cho bản thân thì sao mà lo cho gia đình.

Thời gian qua mình đã sống ích kỷ, suốt ngày chỉ nghĩ đến mình mình mình. Sống nay đây mai đó thì tự do đấy, nhưng khi có gia đình rồi thì sao? Mình có chăm lo được chu đáo cho vợ con không?

Nghĩ đến đây, mình như bừng tỉnh khỏi cơn mơ dai dẳng suốt mấy tháng qua.

Mình phải là trụ cột của gia đình.

Mình phải “thành công”.

Thế là mình dừng mọi dự án đang làm và bắt đầu công cuộc tìm việc trở lại. Lần này, mình tập trung nộp đơn vào các công ty nước ngoài có trụ sở ở Việt Nam.

Với mỗi nơi, mình đều viết một email riêng để giới thiệu bản thân và nói về cách mà mình có thể tạo giá trị cho công ty. Mình nộp khoảng hơn 10 công ty.

Vài ngày sau, một công ty liên lạc với mình để hẹn phỏng vấn. Đó là một công ty của Úc chuyên làm gia công phần mềm và game cho thị trường bên đó. Mình đồng ý ngay.

Công ty này phỏng vấn cũng đơn giản, có 2 vòng.

Vòng đầu hỏi về các kiến thức cơ bản iOS và cách giải quyết một số vấn đề hay gặp phải khi làm việc trong team mobile.

Vòng sau thì mình được nói chuyện với một anh manager. Ảnh chủ yếu hỏi về các tình huống mâu thuẫn trong công việc xem mình ứng xử như nào. Nói chung mình trả lời cũng ok.

Sau đó đến phần thoả thuận lương.

Mình đưa ra mức giá khá cao so với mặt bằng các công ty ở Việt Nam vì mình nghĩ rằng “đã làm công ty nước ngoài thì lương cũng phải tương xứng”. Anh manager hơi sửng sốt và đắn đo một lúc rồi bảo là với mức lương này thì ảnh phải hỏi ý kiến sếp trước đã.

Rồi ảnh dẫn mình đến gặp một ông người Úc cũng khá lớn tuổi. Ổng hỏi mình (bằng tiếng Anh) tại sao lại đòi mức lương cao như vậy. Mình bảo là mình có kinh nghiệm làm cho một công ty lớn ở Việt Nam, từng làm cho nhiều đối tác ở Singapore và tiếng Anh của mình cũng tương đối ổn. Ổng cũng gật gật rồi ngồi suy nghĩ thêm một chút nữa. Xong quay qua chia sẻ với mình là thực ra mức lương này vượt quá so với budget (quỹ lương) của công ty, nhưng ổng nghĩ mình có tiềm năng nên ổng sẽ đồng ý với con số mà mình đưa ra. Rồi hai bên vui vẻ bắt tay nhau ra về.

Không ngờ mọi việc lại thuận lợi vậy.

Vài ngày sau, mình nhận được email hồi âm từ một công ty khác (không phải công ty mà mình vừa phỏng vấn ở trên). Lúc nộp đơn vào đó, mình không nghĩ là sẽ nhận được phản hồi bởi mình đã từng ứng tuyển một lần hồi năm 3 năm 4 đại học nhưng không được gọi.

Đó là một công ty của Mỹ chuyên xây dựng phần mềm cho các startup ở thung lũng Sillicon (San Francisco) và New York. Công ty có trụ sở kỹ sư chính ở 3 thành phố lớn ở Việt Nam: Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẵng. Mình vẫn còn nhớ tên công ty bởi họ có một slogan rất đặc biệt:

Chỉ giỏi thôi thì chưa đủ, xuất sắc mới là yêu cầu tối thiểu của chúng tôi”.

Rất là ấn tượng.

Lúc này, mình đã đậu ở công ty bên Úc nên đang tính huỷ hết các buổi phỏng vấn khác. Tuy nhiên, mình vẫn tò mò muốn xem thử liệu mình có vượt qua được “yêu cầu tối thiểu” của công ty Mỹ kia hay không, mình đã luôn thắc mắc từ lúc còn là sinh viên. Thế là mình chấp nhận đi phỏng vấn thêm một lần nữa.

Buổi phỏng vấn diễn ra như sau:

Vòng 1 làm trắc nghiệm toán bằng tiếng Anh trên giấy. Mình không nhớ làm bao nhiêu câu trong thời gian bao nhiêu phút, nhưng mỗi câu chỉ có tầm 1-2 phút để tìm đáp án. Toán này có dùng một số kiến thức cơ bản hồi cấp 2-3 nhưng chủ yếu vẫn tập trung vào toán IQ nhiều hơn, nghĩa là yêu cầu suy luận logic chứ không cần nhớ công thức. Mình làm được hơn 70%, còn lại thì làm không kịp giờ. Sau đó, chị nhân sự chấm bài và thông báo là mình được phép vào vòng 2.

Vòng 2 là vòng “lập trình đôi” (pair programming), nghĩa là mình và người phỏng vấn sẽ cùng ngồi vào một máy tính để giải quyết một vấn đề. Người phỏng vấn sẽ gõ bàn phím, đọc câu hỏi, mình chỉ cần trả lời cho đúng là được. Mình nhớ có khoảng 8-10 câu hỏi gì đó. Mình bị bí ở vài câu nên suy nghĩ hơi lâu, nhưng nhờ chị phỏng vấn gợi ý một xíu nên cũng giải được. Thế là qua được vòng 2, chị hỏi mức lương kỳ vọng của mình là bao nhiêu, mình nói mức giống như bên công ty Úc. Chị hơi ngạc nhiên rồi bảo mình chờ chị gọi sếp xuống nói chuyện.

Một lúc sau, anh sếp xuống và bảo mình trình bày về các dự án mobile đã làm. Rồi ảnh hỏi thêm về kinh nghiệm làm việc của mình ở các công ty trước, tiếp theo đó là một vài câu hỏi kỹ thuật, mình đều trả lời được hết. Ảnh vẫn không chắc lắm về kinh nghiệm của mình (so với mức lương yêu cầu) nên ảnh gọi thêm một bạn nữa đang làm iOS trong công ty để xuống phỏng vấn mình.

Bạn đó xem các ứng dụng/game mình làm rồi hỏi một số câu kỹ thuật đào sâu hơn, ngoài ra còn hỏi về lập trình iOS nói chung nữa, nhưng không khó lắm, mình vẫn trả lời được trơn tru.

Rồi buổi phỏng vấn kết thúc, anh sếp bảo để ảnh suy nghĩ thêm rồi báo lại mình sau. Mình chào tạm biệt mọi người rồi ra về.

Mấy hôm sau, chị nhân sự gọi báo là sếp đã đồng ý với mức lương đó và đang chuẩn bị làm hợp đồng lao động cho mình.

Mình đã reo lên vì vui sướng. Không ngờ số mình lại may mắn đến vậy.

Giờ mình có 2 lựa chọn phải cân nhắc: một công ty Úc và một công ty Mỹ. Cả hai đều trả lương như nhau. Phải chọn sao cho hợp lý đây?

[còn tiếp]

Đăng ký theo dõi blog

Nếu bạn cảm thấy blog mình có ích thì hãy đăng ký theo dõi để nhận email thông báo khi có bài viết mới nhé.

Các bài liên quan

Con đường sự nghiệp của một kỹ sư phần mềm (phần 5)

Con đường sự nghiệp của một kỹ sư phần mềm (phần 3)