Mình học được gì sau 40 ngày viết blog

Hôm nay là ngày thứ 40 mình viết blog. Mình không ngờ là có thể tiếp tục viết được cho đến tận thời điểm này.

Mình đã nghĩ mình sẽ bỏ cuộc chỉ sau 1-2 tuần cố gắng, vì dậy không nổi, vì bí ý tưởng, vì không ai đọc, vì hết động lực, v.v.

Nhưng không phải vậy.

Càng viết mình càng có thêm nhiều ý tưởng. Càng viết mình càng học thêm nhiều điều mới. Càng viết mình càng kết nối được với nhiều người hơn.

Mình bắt đầu với “Thử thách: Đăng một bài blog mỗi ngày”. Sau đó là hàng loạt series về đủ thứ chủ đề như: cuộc sống ở Singapore, phương pháp học tiếng Anh, chuyện phỏng vấn, chuyện sự nghiệp, vài mẫu chuyện lặt vặt, v.v.

Mình cũng có nói về những điều mình học được sau 7 ngày viết blog, về những nhận định của mình trong quá trình hình thành thói quen.

Giờ sau khi đã có thói quen rồi, mình muốn chia sẻ thêm về một số điều mà mình nhận ra được trong suốt 40 ngày miệt mài viết blog đó.

1/ Viết blog bằng tiếng Anh hay tiếng Việt?

Lúc đầu, mình muốn viết bài sao cho tất cả bạn bè trong và ngoài nước đều có thể đọc được, nên mình viết bằng cả tiếng Anh và tiếng Việt. Nhưng như vậy thì lại phát sinh một vài vấn đề:

  • Viết bằng 2 ngôn ngữ mất rất nhiều thời gian: có khi gấp rưỡi hoặc gấp đôi thời gian viết một bài. Buổi sáng mình chỉ có 2-3 tiếng trước khi đi làm nên đôi khi viết không kịp, dẫn tới viết ẩu.
  • Những ý tưởng mình viết chủ yếu là cho người Việt Nam đọc. Số lượng đọc giả người Việt chiếm hơn 90%, người nước ngoài chỉ có 10% trong khi công sức viết bài tiếng Anh chiếm tới 50-60% thời gian.
  • Sau khi viết xong, mình thấy hào hứng nhất là lúc bấm nút “đăng bài”. Tuy nhiên, nếu viết cho 2 ngôn ngữ thì mình phải “hoãn cái sự sung sướng” đó lại, phải dịch qua tiếng Việt trước, dò lại 2 bài, rồi mới bấm đăng một lúc. Việc này làm mình thấy ức chế vì nó mất thời gian và tạo cảm giác chán nản khi phải viết lại bài mình vừa viết bằng ngôn ngữ khác.

Do đó, mình quyết định chỉ viết bằng tiếng Việt, cho người Việt đọc. Những bài nào hot thì mình sẽ cân nhắc dịch sang tiếng Anh sau (nếu có hứng 😂).

2/ Viết tập trung vào một chủ đề hay dàn trải?

Mình đọc nhiều blog thì thấy người ta lúc nào cũng khuyên là nên viết tập trung vào một chủ đề cố định (niche), tránh lan man không hiệu quả. Tuy nhiên, mình thấy lời khuyên này không áp dụng được cho việc viết blog mỗi ngày.

Mình không nghĩ là mình có thể viết về chủ đề “học tiếng Anh” mỗi ngày, hết năm này qua tháng nọ. Mình sẽ không có đủ ý tưởng để viết và mình cũng sẽ nhanh chóng chán chủ đề đó.

Mình thích viết về những thứ đời thường, những boăn khoăn, trăn trở trong cuộc sống và trong công việc. Mình không muốn bị giới hạn bởi bất cứ điều gì. Buổi sáng tỉnh dậy có ý tưởng gì hay thì cứ viết xuống, không phải suy nghĩ nhiều.

Bởi vậy, mình nghĩ chủ đề của blog sẽ là “những suy nghĩ và trải nghiệm cá nhân của mình” (mà mình nghĩ là sẽ có ích cho mọi người).

3/ Boăn khoăn về việc chia sẻ những thông tin nhạy cảm

Khi viết về chủ đề công việc thì sẽ không tránh khỏi động chạm đến những thông tin nhạy cảm của nhiều công ty.

Mình đã rất boăn khoăn mỗi khi viết về những điểm chưa tốt của một công ty. Mình sợ như vậy là “thiếu chuyên nghiệp”, là đi bêu rếu, nói xấu công ty cũ.

Mình sợ đăng lên rồi những ai đang làm ở công ty đó sẽ bị dao động, sẽ cân nhắc nghỉ việc, những ai đang muốn nộp đơn vào đó thì lại bắt đầu đổi ý. Mình sợ làm mất lòng những anh chị đồng nghiệp cũ. Mình sợ đủ thứ chuyện.

Nhưng mình nghĩ rằng nhân viên khi quyết định nghỉ việc, họ lúc nào cũng có lý do sâu xa, thường là do không hài lòng với môi trường làm việc, với sếp, với công ty. Nếu không ai chia sẻ những vấn đề này thì công ty sẽ không biết được khuyết điểm của họ là ở đâu, hoặc họ biết hồi giờ nhưng không thấy ai phàn nàn nhiều nên không ưu tiên giải quyết. Như vậy, vấn đề cứ tồn đọng mãi, nhân viên vẫn tiếp tục nghỉ việc, có người nhảy sang bên công ty đối thủ cạnh tranh, về lâu dài thì công ty sẽ không phát triển bền vững được.

Công ty nào cũng có khuyết điểm, quan trọng là lãnh đạo nên biết lắng nghe, biết chấp nhận sự thật là công ty đang có vấn đề, và biết tìm cách giải quyết. Đó mới là công ty mà ai cũng muốn vào làm.

Ngoài ra, khi mình chia sẻ về việc đi làm ở nước ngoài, mình sợ nhiều người sẽ cân nhắc bỏ xứ mà đi kiếm cơ hội tốt hơn ở một đất nước khác. Lúc đó, vấn đề “chảy máu chất xám” sẽ càng nghiêm trọng hơn.

Nhưng sau khi suy tính một hồi thì mình lại có cách nghĩ khác. Mình nghĩ ai cũng có quyền được phát triển bản thân, ai cũng có quyền được thành đạt trong cuộc sống.

Nếu mình cảm thấy làm ở Việt Nam không phát triển được sự nghiệp thì mình sẽ vươn tầm mắt ra thế giới. Ai nói làm ở nước ngoài thì không cống hiến được gì cho Việt Nam? Đâu phải cứ đóng thuế ở Việt Nam thì gọi là “có cống hiến”.

Nếu mình giỏi hơn, hiểu biết nhiều hơn, nếu mỗi cá nhân đều xuất chúng hơn thì có phải đất nước cũng sẽ đi lên không? Nếu ai cũng giỏi, thì Việt Nam sẽ dần trở thành nơi có thể phát triển sự nghiệp, lúc đó nhiều người tài sẽ trở về cống hiến trực tiếp, bởi vì sống ở nước ngoài cũng đâu phải là sung sướng gì, có ai mà muốn sống xa quê hương đâu.

Do đó, tuy còn nhiều boăn khoăn, mình vẫn bấm nút “đăng bài” và hy vọng là không có điều gì đáng tiếc xảy ra.

4/ Những ngày muốn bỏ cuộc

Có những ngày chuông báo thức reo lên, mình với tay tắt đi như một thói quen, rồi ngủ tiếp, cứ tưởng là chuông chưa reo, nằm chờ mãi chờ mãi, cuối cùng dậy trễ, lật đật chạy ra viết bài.

Có những ngày mình không biết là mình viết để làm gì, tỉnh dậy rồi nhưng không bước ra khỏi giường.

Có những ngày ngồi vào bàn rồi mà không biết viết về chủ đề gì, hoặc phân vân giữa nhiều ý tưởng, rồi thấy mất thời gian quá nên cũng cứ viết đại.

Có những ngày cuối tuần chỉ muốn ngủ nướng.

Đó là những ngày khó khăn. Đó là những ngày mình muốn bỏ cuộc.

Nhưng nhớ lại những lời động viên, cám ơn của mọi người, mình biết đây là điều mình nên làm, và thế là mình cứ làm thôi.

Hôm sau lại đam mê như thường.

Lúc nào cũng sẽ có những ngày như thế.

5/ Cảm giác hạnh phúc

Mình thích cảm giác bấm “đăng bài”, xong chộp lấy đôi giày rồi đi chạy bộ.

Mình vừa chạy vừa thấy vui trong lòng, vui vì mình vừa làm xong một việc có ích, vui vì vừa chạy mình vừa suy nghĩ thêm được nhiều thứ hay ho, vui vì cảm giác tò mò không biết phản ứng của mọi người như nào về bài viết. Đó là một niềm vui rất đặc biệt, một sự thoả mãn về tinh thần. Mình nghĩ đây là cảm giác “hạnh phúc”.

Mình thích mỗi khi đọc comment của mọi người, thích kiểm tra xem được bao nhiêu like. Đây có lẽ là cảm xúc thường thấy của những người mới bắt đầu kiến tạo nội dung và mới có những khán giả đầu tiên.

Đó là một cảm xúc rất tuyệt vời.

6/ Dự định sắp tới của mình là gì?

Mình sẽ viết tiếp.

Mình vẫn sẽ viết về những chủ đề mà mình quan tâm.

Hy vọng mình vẫn giữ được thói quen này trong thời gian dài nhất có thể.

Hy vọng là dịp nghĩ lễ nô-en sắp tới mình vẫn ra được bài, nhưng chắc là những bài ngắn thôi 😉.

Hẹn gặp lại.

Đăng ký theo dõi blog

Nếu bạn cảm thấy blog mình có ích thì hãy đăng ký theo dõi để nhận email thông báo khi có bài viết mới nhé.

Các bài liên quan

Mình học được gì sau 7 ngày viết blog

Thử thách: Đăng một bài blog mỗi ngày