Mình học được gì sau 7 ngày viết blog

Đã một tuần trôi qua kể từ khi mình chấp nhận thử thách viết blog mỗi ngày. Mình chưa bao giờ tưởng tượng là mình có thể viết được nhiều như vậy, một bài mỗi ngày, trong 7 ngày liền. Tuần vừa rồi là một tuần tương đối khó khăn nhưng mình cũng có nhiều niềm vui.

Đây là những điều mà mình đã học được:

  • Giấc sáng sớm từ 5 rưỡi đến 8 giờ là khoảng thời gian làm việc cực kỳ năng suất:
    • Lúc này, mọi người vẫn còn đang say ngủ. Xung quanh mọi thứ đều yên tĩnh, không email, không có thông báo, không có gì làm mình mất tập trung. Chỉ có mình và cái máy tính.
    • Đầu óc cũng sáng tạo hơn. Mình chỉ cần ngồi xuống là ý tưởng sẽ bắt đầu tuôn chảy.
    • Mình có thêm 2 tiếng rưỡi mỗi ngày để làm việc mà mình quan tâm. Trước đó thì mình toàn dậy lúc 8-9 giờ nên không có khoảng thời gian chất lượng này.
  • Với mục tiêu phải viết và chia sẻ mỗi ngày, mình buộc phải suy nghĩ rõ ràng hơn, củng cố quan điểm và làm cho chúng thú vị. Trong ngày thì mình cũng phải nghĩ xem nên viết về ý tưởng gì tiếp theo, những dòng suy nghĩ đó làm mình rất phấn khởi.
  • Mình vượt qua được nỗi sợ bị chỉ trích. Thường khi sắp đăng một bài, mình hay cảm thấy tự ti và sợ nhiều thứ:
    • Lỡ không ai thích chủ đề này thì sao?
    • Bài viết có tệ quá không?
    • Lỡ không ai quan tâm thì sao?
    • Mình là ai mà chia sẻ những thứ này?
    • Nhưng rồi rốt cuộc thì những boăn khoăn đó cũng không quan trọng. Rồi sẽ có ai đó tìm được giá trị trong bài viết của mình. Thậm chí chỉ cần 10-20 đọc giả là đủ rồi. Nó có nghĩa là mình đang làm một điều có ích.
  • Với lời hứa là sẽ đăng blog mỗi ngày, mình có động lực mạnh mẽ hơn để dậy sớm viết bài, không còn ngủ nướng như trước nữa. Mình thường suy nghĩ quá nhiều về một chủ đề cho nên nó làm mình chậm đi. Giờ thì mình chỉ có 2 tiếng rưỡi mỗi ngày để viết blog, mình cần phải viết ngắn gọn, xúc tích, viết như thể là đang nói vậy. Giống như là mình đang kể chuyện cho một người bạn thân.
  • Mỗi ngày trôi qua có ý nghĩa hơn bởi vì được nói lên suy nghĩ của mình và có thể tạo giá trị cho người khác (hy vọng là vậy).

Mặc dù mình cũng gặp không ít thử thách trên hành trình này, đôi khi mình không biết phải viết về chủ đề gì, đôi khi mình ngồi suy nghĩ hàng giờ ở một đoạn văn, đôi khi mình viết quá dài và nó lấn qua giờ tập thể dục của mình, nhưng cuối cùng thì mình vẫn cảm thấy rất vui và mình tin là mình đang làm điều đúng đắn.

Đây có thể là một chương mới của mình.

Các bài liên quan

Luận bàn về mục đích sống

Thử thách: Đăng một bài blog mỗi ngày