Con đường sự nghiệp của một kỹ sư phần mềm (phần 2)

Mình chán vì công nghệ iOS mà team sử dụng hồi đó còn khá thô sơ và chậm phát triển. Lúc đó, sản phẩm cũng đã có cả triệu người dùng nên mọi người ngại đổi mới.

Mình chán vì không ai review code của mình. Ai cũng lo làm phần người nấy, không ai đóng góp gì cho ai.

Mình chán vì chất lượng code của dự án không được tốt lắm, sửa chỗ này thì lại phát sinh lỗi chỗ khác, không biết đường nào mà lần.

Mình chán vì phải liên tục làm thêm giờ mỗi tối và cuối tuần mà không có một lý do cụ thể nào, mọi người chưa về thì mình chưa được về thôi.

Mình chán vì ai cũng thấy được điều này những không ai phản ánh cả. Mọi người thường sợ sếp, sợ mất việc, hoặc có thể họ thích là một phần của một team lớn với một sứ mệnh lớn.

Con đường sự nghiệp của một kỹ sư phần mềm

Lúc còn ở đại học, mình mê chơi game nên hay bị trượt môn. Mỗi lần "học lại" thì rất chán, phải đi học một mình mà còn học với mấy đứa khoá sau nữa. Do đó, mình quyết tâm không trượt nữa, cố gắng học cho xong đại học, rồi muốn làm gì làm.

Thế là mình bắt đầu tập trung vào học lập trình một cách nghiêm túc.

Vào năm ba, mình có đi xin thực tập ở một công ty làm game lớn ở Việt Nam. Công ty này nổi tiếng xét duyệt hồ sơ và phỏng vấn rất khó. Cũng không biết may mắn sao mà mình lọt được vào tới vòng phỏng vấn.

Trong buổi đó, người ta hỏi “Em biết gì về công ty?”. Mình run quá, trả lời “Dạ, công ty mình chuyên cung cấp dịch vụ internet hàng đầu Việt Nam ạ…”. Hai anh chị phỏng vấn (một chị nhân sự, một anh kỹ sư) trố mắt ra nhìn mình, xong rồi phì cười. Mình sửa lại “Dạ, công ty chuyên làm game và cung cấp các tiện ích online như nghe nhạc, xem phim, mạng xã hội, v.v.”. Lúc này hai anh chị mới nhịn được cười và bắt đầu nghiêm túc hơn.

Chuyện phân biệt vùng miền

Lúc còn ở quê, người ta hay phân biệt nhau theo xóm này xóm nọ: xóm hay gây gổ đánh nhau, xóm ngoan hiền, xóm nhà giàu, xóm nhà lá, v.v.

Khi vào thành phố học tập và làm việc, người ta bắt đầu phân biệt nhau theo vùng miền. Chỉ cần nghe giọng là biết người miền Bắc, Trung, Nam hay miền Tây, chứ không cần biết họ tới từ xóm nào ở quê.

Khi qua sống ở nước ngoài, người ta để ý nhiều hơn đến quốc tịch. Người đó là người Anh, Mỹ, Âu, hay Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản, v.v.? Lúc này, khi gặp một người Việt Nam trong một đám bạn quốc tế thì người ta chỉ nghĩ đó là một người Việt Nam thôi, chứ không phân biệt là người Bắc hay Nam nữa.

Chuyện order trà sữa KOI

Hai vợ chồng mình rất thích uống trà sữa KOI. Mỗi lần đi mall (trung tâm mua sắm) là phải mua 1 ly cho bằng được.

Nếu Sài Gòn trở thành Singapore...

Nếu Sài Gòn trở thành Singapore, thì:

Sẽ có hệ thống tàu điện đi đến khắp các quận trong thành phố. Đi từ Thủ Đức vào quận 1 chỉ mất tầm 20 phút, không kẹt xe, không khói bụi, không nắng nôi mưa gió. Có thể đi tàu điện từ bất cứ đâu đến thẳng sân bay Tân Sơn Nhất, và ngược lại.

Hệ thống xe buýt được nâng lên một đẳng cấp mới: luôn luôn sạch sẽ, có máy lạnh, có camera giám sát, soát vé hoàn toàn tự động.

Mọi người chủ yếu dùng xe buýt hoặc tàu điện để đi làm hằng ngày. Rất nhanh chóng, tiện lợi, lại giảm thiểu được tai nạn giao thông, giảm thiểu stress mỗi ngày.

Đường xá quy hoạch lại rộng hơn, không có ổ gà. Hạn chế xe máy, ra đường chủ yếu chỉ thấy xe hơi và xe buýt lưu thông.

Sau này về hưu thì làm gì?

Có đợt mình thử suy nghĩ xem sau này về hưu sẽ làm gì.

Bởi vì lúc đó mình nhận thấy những việc mình đang làm nếu không vì mục đích công việc thì cũng là vụ lợi cá nhân, ví dụ như: đọc sách kỹ năng để phục vụ công việc, viết blog về kỹ thuật để tăng khả năng được gọi phỏng vấn, hay đi thuyết trình ở các buổi chia sẻ kỹ thuật để người ta biết tới mình, v.v. Những việc này rất dễ tìm được động lực để làm vì mình biết nó sẽ giúp mình thăng tiến hơn trong sự nghiệp, hoặc kiếm được một công việc khác tốt hơn.

Nhưng thiết nghĩ, sau này về hưu rồi, mình có còn tiếp tục làm những việc đó hay không? Nếu không được lợi gì thì mình có làm không?

Khi nào thì biết sự nghiệp đang bị chững lại?

Thường thì khi vào làm ở một công ty mới, mình học được rất nhiều điều mới từ công việc, môi trường, đồng nghiệp và từ sếp. Mình thường dành thêm nhiều thời gian để tìm hiểu mọi khía cạnh của công việc, các kỹ năng cần thiết, các yêu cầu của sếp để cố gắng đạt thành tích tốt nhất. Đó là những lúc mà mình cảm thấy tràn đầy nhiệt huyết và đam mê, mình có làm thêm giờ thì cũng là do mình muốn chứ không phải do bị bắt buộc.

Tuy nhiên, sau khi đã bắt đầu nắm vững được công việc, mình lại hay bị rơi vào trạng thái chán nản. Mình biết đây là giai đoạn không thể tránh khỏi dù mình có làm ở bất kỳ công ty nào, nhưng mình vẫn luôn sợ điều này. Mình sợ ngày mai tỉnh dậy sẽ không còn vấn đề gì thú vị ở công ty cho mình giải quyết nữa. Mình sợ mình sẽ bắt đầu cân nhắc tới giải pháp cuối cùng, đó là "nhảy việc".

[Review sách] Extreme Ownership: How U.S. Navy SEALs Lead and Win

Mấy tuần trước, mình có xem một video của Casey Neistat kể về lịch trình dậy sớm hằng ngày của ảnh. Ngày nào ảnh cũng dậy lúc 5 rưỡi sáng để ngồi vào bàn và chỉnh sửa video, sau đó thì ra ngoài chạy bộ hơn 20-30 cây số rồi mới bắt đầu tới studio để làm việc. Trong video, ảnh còn giải thích tại sao phải dậy sớm và có giới thiệu cuốn sách “Extreme Ownership: How U.S. Navy SEALs Lead and Win” của một tướng quân đội SEAL của Mỹ.

Học tiếng Anh để làm gì?

Hồi cấp 2, mình được bạn bè rủ đi học một lớp tiếng Anh buổi tối được dạy theo giáo trình Headway của Oxford. Hồi đó mình cũng không thích tiếng Anh lắm, nhưng thấy ai cũng bảo học vui lắm nên mình cũng đi thử.

Ở buổi đầu tiên, mình được học về cách phát âm, cách nhìn các ký tự phiên âm và đọc sao cho đúng. Ví dụ như chữ “brother”, phiên âm là /ˈbrʌð.ɚ/, hay chữ “beautiful” /ˈbjuː.t̬ə.fəl/. Trước giờ mình làm gì để ý đến những ký tự phiên âm này, mình toàn đọc sai thôi. Nhờ thầy dạy cho cách đọc đúng, mình cảm thấy đọc tiếng Anh thật là thú vị. Ngày nào mình cũng về lật phía sau sách rồi đọc to từ vựng hết chương này đến chương khác, rồi mình đọc qua các đoạn văn, các đoạn hội thoại, cứ thích đọc to lên như vậy. Đó chính là khởi nguồn cho đam mê học tiếng Anh của mình.

Hướng dẫn đặt lịch học tiếng Anh trên italki

Ở những phần trước (phần 1 & 2), mình đã trình bày lý do tại sao học tiếng Anh online với giáo viên bản xứ là phương pháp học hiệu quả nhất.

Hôm nay, mình sẽ chia sẻ chi tiết hơn về cách đặt lịch học trên italki.